Làng bên phố hay Sông lấp thuở nào?
“LÀNG BÊN PHỐ” HAY LÀ “SÔNG LẤP” THUỞ NÀO ?
Xuân Nam
I/ SỐNG VÀ SÁNG TÁC.
Lê Viết Liệu sống nép mình trong một xóm nhỏ ở ấp Cầu Hai (Đồng Phú- Bình Phước). Từ nhà anh chỉ bước mấy bước chân nữa là ra Quốc lộ 14, xe cộ ầm ào suốt ngày đêm. Bên kia là Nghĩa trang liệt sỹ tỉnh. Những hàng bia mộ trắng xóa dưới chân đồi. Vùng đất anh sống đan xen giữa quá khứ và hiện tại. Đan xen giữa những người dân đất Nghệ thật thà, chất phác với con đường và phố phường náo nhiệt. Và bên kia nghĩa trang liệt sỹ; sự sống và cái chết, sự hữu hạn của đời người và cõi vĩnh hằng luôn trăn trở trong anh.. Thơ Lê Viết Liệu chứa đựng cái đan xen ấy. Người sống giữa thời nay nhưng tiếng lòng lại dẫn dắt ta về với cõi xưa. Bước chân người đã rời quê nhưng hồn lại còn nương náu ở quê nhà. Hình như mỗi cảnh vật nơi vùng đất mới chỉ là hình ảnh hiện hữu để Lê Viết Liệu nói với ta về cảnh xưa. Kể cũng phải thôi, tuổi đã về già, 65 rồi chứ ít gì. Tuổi xế chiều người ta sống bằng hoài niệm. Vũ Bằng viết Thương Nhớ Mười Hai cũng bằng hoài niệm của người xa quê. Lui lại mấy thế kỷ trước thì cụ Tú Xương lại nhớ quê ngay trên mảnh đất quê hương của mình (Sông Lấp). Đêm đêm Lê Viết Liệu thao thức bên ngọn đèn nhỏ. Anh sáng phát ra chỉ đủ soi mấy vần thơ trên trang giấy mỏng manh. Ngoài kia tiếng xe đò vẫn mải miết hành trình ra Bắc. Xe lội ngược Trường sơn, nơi con đường mòn của thời chiến Lê Viết Liệu đã từng xông pha. Anh đã để lại một phần xương thịt trong chiến tranh. Hòa bình rồi lại ngồi nhớ quê, nhớ làng! Thơ Lê Viết Liệu trăn trở lắm. Anh trăn trở về nỗi đau của cuộc chiến. Những đồng đội còn nối tiếp nhau nằm trên ngọn đồi nghĩa trang. Những người mẹ, người vợ và những đứa con của đồng đội còn gánh trong mình nỗi đau chiến tranh.
II/ NGHỊCH CẢNH CỦA LÀNG BÊN PHỐ.
Nhưng thôi ta hãy trở về ngôi làng của Lê Viết Liệu. Ngôi làng ấy ở đâu? Hình như là ở đất Bắc “ Ai đi về Bắc cho theo với – Nhắn với non sông giống Lạc Hồng – Từ Thuở mang gươm đi mở cõi – Ngàn năm thương nhớ đất Thăng Long” (Huỳnh Văn Nghệ). Thơ Lê Viết Liệu chưa mang được cái tầm vóc khí phách của thi tướng Huỳnh Văn Nghệ nhưng đất Bắc như một nguồn cội tự hào vẫn tuôn chảy trong huyết quản của người xa quê. Lê Viết Liệu thì thầm với ta về làng xưa. Nhưng cái làng ấy lại đăt trong nghịch cảnh của thời nay. Cái thời chúng ta đang tiến lên công nghiệp hóa, hiện đại hóa. Cái thời của sự vận động và mở cửa. Sự phát triển của vật chất kéo theo sự thay đổi những giá trị tinh thần. Thơ Lê Viết Liệu không xa lạ gì với những vấn đề có tính thời sự xã hội. Cái mà ta gọi là mặt trái của cơ chế thị trường. Lê Viết Liệu bắt mạch được đúng cái lằn ranh của sự vận động ấy. Nên thơ anh, tâm hồn anh nhạy cảm lắm. Làng của anh là Làng Bên Phố. Đó chính là bước chuyển đổi của làng quê nông thôn Việt Nam trong buổi vặn mình đi lên. Trong quá trình ấy không phải là không có những mất mát. Nói như Nguyễn Bính: Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều. Trở lại với Làng bên phố, ta thấy mạch thơ của anh chậm buồn. Tôi nghe như tiếng thì thầm. Mà không phải tiếng thì thầm. Đó chỉ là ý nghĩ anh tự trăn trở với mình: Làng xưa vẫn ở nơi này Tiếng gà khuya vẫn gọi bầy trong mơ Lối mòn cỏ vẫn xanh bờ Cổng cao tôi bỗng hững hờ bước chân. Lê Viết Liệu không ngủ. Anh thao thức trong đêm. Anh mường tượng ra ngôi làng xưa của mình. Có tiếng gà xa lắm trong đêm khuya thanh vắng. Tiếng gà ấy chỉ là tiếng gà trong tiềm thức. Nó mơ hồ lắm. Tiếng gà khuya mà. Rồi một vạt cỏ mờ xanh trong ký ức xa xôi hiện về. Tất cả những hình ảnh đó chỉ có trong tiềm thức vì nó không rõ nét. Nó mờ ảo và hình như chỉ có trong ý nghĩ. Câu thơ thứ tư bỗng bất ngờ đánh thức hồn Liệu. Anh trở về với thực tại: Cổng cao tôi bỗng hững hờ bước chân. Từ đây Lê Viết Liệu mới bắt mạch với cuộc sống hiện tại. Một loạt hình ảnh bất ngờ hiện lên: Vườn ai sang nhượng mấy lần Cây chanh cây bưởi sống gần bon sai Nhà cao khuất ánh ban mai Cánh cò đồng hẹp đơn côi giữa trời. Thì ra Lê Viết Liệu rất tỉnh. Anh không chìm trong mơ hồ đâu. Bằng chứng là những câu thơ của anh rất thời sự. Nhịp của ba câu thơ đi rất nhanh. Anh đang lia ống kính vào hiện thực đời sống. Anh liệt kê ra vườn nhà ai sang nhượng. Mà sang nhượng tới mấy lần kia. Mảnh vườn bây giờ được nhắc đến bởi giá trị kinh tế. Nó không phải là “Mảnh vườn xưa cây mỗi ngày mỗi xanh” của Tế Hanh. Những giá trị tình cảm đầy vơi kỷ niệm ấy của nhà thơ họ Tế đã xưa lắm rồi. Còn cây chanh, cây bưởi đang sống gần với bon sai. Lê Viết Liệu đang tiếc nuối. Anh đau nỗi đau của sự mất mát. Cây chanh, cây bưởi thân thuộc (Me gội đầu bằng lá bưởi, lá chanh) giờ đây đang sống gần bon sai. Và rồi bon sai – loại cây quý tộc ấy sẽ thay thế. Mà không thay thế thì chính bản thân cây chanh, cây bưởi cũng sẽ bị lai ghép. Tự thân nó sẽ thay đổi. Trong dân gian thường có những so sánh: Vàng thau lẫn lộn, Gần mực thì đen gần đèn thì rạng, Khốn thay hạc đứng cạnh bầy gà – Ngọc đá ai hay biết rõ mà…. Lê Viết Liệu đưa được hình ảnh hiện đại: Cây chanh, cây bưởi sống gần bon sai. Cây chanh, cây bưởi là hình ảnh dân dã thân thuộc còn bon sai là loại cây quý tộc. Loại cây của nhà giàu. Câu thơ mô tả đời sống rất tự nhiên. Nhưng nó có kết cấu như một thành ngữ giàu chất triết lý nhân sinh. Một ngày nào đó để diễn tả hoàn cảnh nghịch lý biết đâu ta chả nói: Cây chanh, cây bưởi sống gần bon sai! Hàm ý của câu thơ sâu sắc là vậy. Trong bài Xuống phố Lê Viết Liệu lại có hình ảnh tương tự: Lâu ngày xuống phố mua hàng – Tiệm đồng chỉ cách tiệm vàng vài phân. Cái hiện đại của phố phường đang chen lấn làng xưa: Ngôi nhà cao tầng mọc lên chắn hết cả làn gió và ánh sáng ban mai. Và còn đâu những cánh đồng mênh mông lộng gió! Nhịp ba câu thơ đi nhanh và gắt. Tâm Trạng tác giả dị ứng với những giá trị truyền thống đang bị thay đổi trong cơ chế thị trường. Câu thơ thứ tư: Cánh cò đồng hẹp đơn côi giữa trời. Nhịp thơ giãn ra, chùng xuống, chậm lại. Sau từng ấy sự kiện có tính thời sự, câu thơ cuối như một dấu cảm không cần lời bình. Tôi hình dung ra Lê Viết Liệu như một cánh cò đơn côi bay giữa trời, giữa đời và giữa bao nhiêu kiếp người mà vẫn một niềm riêng đau đáu.
III/ HOÀI NIỆM HỒN QUÊ
Lê Viết Liệu tìm lại làng xưa nhưng anh không giống Kim Trọng trở lại vườn Thuý: Đi về này, những lối này năm xưa. Anh chỉ tìm về bằng hoài niệm. Thân xác anh còn bận áo cơm lập nghiệp nơi vùng đất mới nhưng hồn anh lại nương theo ngọn gió mùa thu. Anh tìm về với lời ru của mẹ, với buổi tình tự đắm say quên cả thời gian. Tôi về tìm lại làng tôi Quán bia nhạc rock lấp lời mẹ ru Đâu rồi ngọc gió mùa thu Đâu lời tình tự trăng lu cuối đồi. Lê Viết Liệu rất thành công trong việc thể hiện đan xen giữa hiện tại và quá khứ. Ở đầu bài thơ anh khẳng định: Làng xưa vẫn ở nơi này kia mà. Cớ sao bây giờ anh phải đi tìm. Bởi vì làng đã khác xưa lắm rồi. Làng đã lên phố nên tiếng nhạc rock bốp chát, hiện đại đã lấp lời mẹ ru. Chữ lấp rất chính xác. Lấp nghĩa là khoả lấp lại, chôn đi, lấp đất lên. Ta hình dung ra tiếng nhạc rock trong quán bia nhấp nháy ánh đèn. Những bước chân dậm giật, những cặp mông chật căng trong những lớp quần bò rất Tây. Giữa cái cảnh ấy Lê Viết Liệu làm thức dậy trong tiềm thức ta lời mẹ ru dịu dàng trong gió mùa thu và tiếng võng à ơi sau luỹ tre làng. Anh còn gợi lòng ta nhớ đến mối tình hò hẹn buổi ban sơ. Đâu rồi cái buổi thần tiên của tình yêu ban đầu ấy? Nói rồi lại nói lời chưa hết lời. Trăng lu là trăng đã mờ dần. Trăng đã vượt qua đỉnh đầu chuyển dần về sáng. Thế mà lời tình tự say đắm vẫn chưa dứt. Hai từ đâu rồi lặp lại nghe sao tiếc nuối, buồn tênh. Lê Viết Liệu hỏi đấy nhưng Liệu biết không còn. Liệu nhớ đến mẹ, nhớ đến ngọn gió mùa thu và mối tình chân quê làm ta chùng lòng. Người em – nhân vật trữ tình trong buổi hẹn họ ấy đã đi theo tiếng nhạc rock ra phố. Bước chân Lê Viết Liệu tìm về làng sao mà cô đơn: Em đi theo phố xa vời Tôi về chỉ một mình tôi ngày nào Thoảng nghe sóng vỗ cầu ao Khuôn trăng tan giữa muôn màu đèn đêm Em của Liệu đã ra phố nhộn nhịp người buôn kẻ bán. Em theo người ta thôi. Đi theo có nghĩa là không chủ động đâu. Em bị cuốn đi. Hai chữ xa vời không phải là nói về khoảng cách của địa điểm. Cũng không phải là cái cảnh mịt mù dặm khách của nàng Kiều trong buổi lìa xa cha mẹ. Vì làng bên phố mà. Nó ở ngay gần bên thôi. Thế mà sao xa cách quá . Hai chữ xa vời ấy chính là khoảng cách trời -vực giữa em của ngày xưa và em của bây giờ. Hai con người ấy chung một mối tình ban sơ. Chung một đêm trăng hò hẹn. Chung một làng và lớn lên trong lời mẹ ru. Họ còn có nhiều cái chung nữa: Soi chung bóng mình bên cầu ao. (Rửa chân hai buổi cầu ao – Em thẹn cúi đầu khỏa bóng). Và họ ngắm chung một vầng trăng dưới đáy nước. Nhưng bây giờ đường tình hai ngả. Một người ra phố, một người trở về làng. Biết đâu bất ngờ Liệu chả gặp trong quán bia nhạc rock. Biết đâu nàng Tô Thị chả ngã vào lòng của gã bia ôm? Tất cả rất có thể xảy ra vì làng đã ở bên pho và Cây chanh, cây bưởi cũng đã sống gần bon sai! Tôi thấy Liệu trở về làng cô đơn lắm. Hai chữ tôi trong câu Tôi về chỉ một mình tôi ngày nào thể hiện rõ điều đó. Lê Viết Liệu không có ai đồng hành. Anh chỉ có một mình thôi. Cuộc hành trình trở về của Liệu là cuộc hành trình trở về trong tâm tưởng. Hai chữ ngày nào thể hiện Liệu chỉ sống với ký ức ngày xưa. Trong cái vùng ký ức ấy có khi hiện rõ, có khi mờ ảo. Liệu nghe bằng thính giác Thoảng nghe. Có nghĩa là tiếng sóng ở cầu ao không rõ rệt lắm. Nó nhẹ nhàng lướt qua tai. Nó có thể có thực và không có thực. Nó có thể có trong hiện tại nhưng cũng có thể là trong quá khứ hiện về. Điều đáng lưu ý là hình ảnh làng xưa mong manh lắm. Ngay cả vầng trăng cũng đang bị ánh đèn đêm lấn át: Khuôn trăng tan giữa muôn màu đèn đêm. Làng bên phố có 16 câu thơ nằm tròn trong 4 khổ thơ lục bát. Nó làm chúng ta giật mình. Ta liên tưởng đến Sông Lấp. Hình như chìm sâu trong cõi tâm hồn người dân nước Việt có một quá khứ vẫn âm ỷ đồng hành. Tâm hồn của con người thời hiện đại vẫn bâng khuâng với cảnh cũ làng xưa. Chúng ta bước chân về với phố phường hiện đại mà đâu đó vẫn văng vẳng tiếng gà khuya. Một vạt cỏ xanh mé bờ ruộng, mấy cây chanh, cây bưởi thân thuộc sau vườn, cánh cò đơn côi lúc chiều về, làn gió buổi thu sang và lời ru của mẹ vẫn sống mãi trong ký ức ta. Ta nhớ buổi hò hẹn ban đầu với em, nhớ vành trăng lu cuối chân đồi, nhớ làn sóng thoảng qua dưới cầu ao, lòng bỗng chùng lại trên con đường vất vả mưu sinh. Giá trị nhân văn của Làng bên phố là giá trị chúng ta đang trân trọng nâng niu– Giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc.
X.N





Bản in